[NKĐS] Style – Kinh tụng thời trang


Tác giả: Baek Young Ok
Người viết review: Phương Hoàng

Rate: 3.9/5
Đã cố gắng nhưng đoạn cuối failed quá.

Ảnh: Phương Hoàng

Bị cúm nằm nhà đọc nốt ba chương cuối. Mọi sự có vẻ đang diễn ra quá nhanh so với sự tiếp thu của một tâm hồn đang ốm yếu bệnh tật như tôi bây giờ. Trái ngược với một cái giọng dửng dưng ngoài cuộc ban đầu, mấy chương cuối đang nhấn quá mạnh vào sự lãng mạn. Điều mà tôi không hề đánh giá cao trong cuốn sách này. Có một điểm đáng khen là cách thức mở nút của cô tác giả rất tuyệt, gỡ nhiều nút vậy mà không bị xao nhãng mạch truyện. Có điều cô ấy hơi tham, nhồi hơi nhiều chi tiết ở phần tai nạn, đoạn quá khứ đã bị cái chị nữ chính – tên là Seo Jeong(?) gần như phong ấn hoàn toàn. Đoạn lãng mạn kiểu anh yêu em bao nhiêu năm nhưng em đách nhớ anh là ai quả thật không khiến tôi thấy hứng thú cho lắm. Mấy người có thể kể chuyện gì khác hơn không?

Những đoạn về quá khứ được kể theo một cách thức đặc biệt, tách biệt hẳn với các phần khác. Cực kỳ mơ hồ làm não tôi cũng mờ mịt luôn. Như tôi đã nói là khi hé mở bí mật này tác giả hơi tham, cho nên đoạn này đọc rối quắn não luôn, vài chi tiết cũng chả hiểu cho vào để làm gì. Ý tôi là vai trò của nó không tới cái mức ấn tượng mà tác giả đang hướng đến.

Tôi thích cái cách chị tác giả viết về vấn đề nhận thức số đông hay mấy vấn đề thời trang và cuộc sống hơn là cốt truyện chị tạo ra. Cũng do trong quá trình kể, khả năng tung dấu hiệu của chị không được tốt nên đoạn cuối mới bị quá tải và khó hiểu như vậy (nhưng cũng may cốt truyện không bị loãng). Tôi xin dành một lời khen nữa cho vấn đề cách dẫn dắt, hành văn. Ưng không tả được. Nó không phải là kiểu đọc hun hút như Bảy năm bóng tối hay Lưỡi, cũng không phải kiểu phải nhấm nháp từng câu chữ như Tôi có quyền huỷ hoại bản thân. Cuốn này đọc nửa thú vị bì quan điểm cá nhân, nửa còn lại là thoải mái. Chắc phải khen cả dịch giả nữa, vì đã làm tôi thích cuốn sách như vậy.

Lại nói chuyện làm phim. Mấy bác làm phim không biết đã phê cần tới mức nào mà biến đổi gần như hoàn toàn câu chuyện đã diễn ra ở nguyên tác. Đưa một nhân vật gần như nắm rõ mấu chốt câu truyện trở thành một nhân vật không có giá trị gì cả, trong khi đó lại đưa một nhân vậy không có vai trò quá lớn lên làm nhân vật chính. Tôi xin nói lại là đưa lên làm nhân vật chính nha, vượt qua cả vai diễn của cái cô Seo Jeong này luôn.

Thực ra còn một vấn đề nữa khiến tôi trừ điểm. Đó là không để lại cho tôi suy nghĩ gì sau khi đọc xong. Còn nghĩ được cái gì nữa trong khi mọi chuyện viên mãn quá đáng như thế? Viên mãn là điều tốt, có điều đây không phải là việc tôi đang mong đợi thôi.

Mà cái tên sách đặt hay nhỉ. Tôi thích vãi. :))

T03/2017
Phương Hoàng

Ps: chs ngồi tận trên tầng bốn mà từ chiều giờ toàn ngửi thấy mùi thức ăn. Đầu tiên là tôm, mực, bây giờ là cá nướng. Moá, ai đó đang làm đồ nhậu đấy à? =)))

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s